Coping with Grief
We would like to offer our sincere support to anyone coping with grief. Enter your email below for our complimentary daily grief messages. Messages run for up to one year and you can stop at any time. Your email will not be used for any other purpose.
LÊ MINH KHUÊ
Findlay, February 23, 2026
Dear friends and loved ones,
With immeasurable sorrow, our family has lost the one we loved most — our husband, father, and grandfather:
Lê Minh Khuê
Born: September 14, 1942
Peacefully passed away at 4:09 PM on February 16, 2026
(29th day of the 12th lunar month, Year 2025)
In this time of deep grief and confusion, your visits and condolences bring our family great honor and comfort. We sincerely thank you. If there are any shortcomings during this time, we ask for your kind understanding and forgiveness.
“Our Story”
Dedicated to our fellow H.O. (Humanitarian Operation) families who shared the same fate
Dedicated to my husband, in remembrance of our 40th wedding anniversary
I was once a schoolteacher in Đức Hòa
You were a soldier from a distant land
You stopped by and visited my home
Calling me your “home front”
We knew each other for more than a year
Only then did you confess your love
Your words were so sweet:
“For a hundred years, I want us to share one home.”
After many trials and hardships
My heart grew even closer to you
You were gentle, a man of few words
No one had a brighter smile than yours
A young soldier from Hải Dương
Fate joined us as husband and wife in Đức Hòa
We lived together in harmony
Love did not come first — marriage did
Our love was deep and full
Then war escalated and called you away
The soldier’s life was full of hardship
How many brave men fell — and for what?
Forcing a smile, I saw you off
My heart heavy, tears streaming
You kissed me, then kissed our child
“Be good,” you told our child, “so Mother won’t be sad.”
“You’ll be gone only one month,” you said
“We’ll reunite soon — what joy that will be.”
You told me to care for everything
To raise our child well and strong
A full month passed… then more
So many months longing for your return
The days dragged endlessly
Until one day a letter arrived — permission to visit
After so much waiting
I thought our longing would finally ease
But I never imagined
You would be taken away like the wind
Before our love was fulfilled
Before mourning had even settled
You carried your few belongings and left
Our farewell heavy and painful
Do you remember, my love?
Khoa cried out, “Dad! You’re going the wrong way!
This road leads to Mom and me —
Dad! Turn back — where should I go?”
I still hear our child’s voice
My heart aching, tears falling
Oh, the sorrow of separation
Of living apart, torn by fate
Now we have seen the harsh truth
When will we reunite?
You were imprisoned and punished
That you survived at all was a blessing
I taught school and worked to raise our children
Taking on every job, struggling in the marketplace of life
So our children would have two full meals
And so you might worry a little less
Time dragged on endlessly
One day the prisoner would be freed
You left when Khoa was three
You returned when he was already in third grade
Huân was only a month old
When you came home, he could already read fluently
After re-education camp you returned
Under local surveillance
Freedom was nowhere to be seen
Your home searched, your movements reported
Seeing me struggle alone
You worked even harder
Doing heavy labor
Sweat pouring for every dollar earned
“My love, keep going,” I said
“One day we’ll practice our own trade again.”
Every long road has a bend
One day you would again be the teacher you once were
Through long silent nights
After darkness comes dawn
Then came joyful news —
The H.O. program opened a path to freedom
The former prisoner became a group leader
Escorting others safely by plane
Half dreaming, half awake
When the airplane touched the shores of freedom
Thank you, Sister Khúc Minh Thơ
With a mother’s compassionate heart devoted to Quan Âm
You worked tirelessly
Advocating for political prisoners
Oh, distant foreign land
Everywhere seemed like a dream
With sincere hearts we thank
The United States for opening its arms
To the former prisoner, his wife, and children
May God bless this land
Hardships faced new arrivals
Language was our greatest challenge
I traveled across half of America
Seeking work and stability
We sincerely thank Father An
Who helped find gentle work for you
Words cannot express our gratitude
May God’s grace bless him
Your job became steady over time
Easier with experience
Food and drink were sufficient
Walking distance from home
With fair wages
Your face bright with love for your work
Each year three weeks of vacation
Though many years you took none
Quietly grateful for this place of peace
I would wait for your retirement
Our children had grown
Seeing them happy brought us peace
Khoa, Huân, and now Thiên Lê
Quí Anh and Minh Lê as well
So many dreams woven
The bright future of our grandchildren
Once we were young
Now our hair has turned gray
After all life’s storms
We still have our children and grandchildren
Remember when we were twenty
Our wedding day — forty years ago
Though the world may change
We remained bonded in devotion
May we keep our health
To see our children shine in this new land
This poem I dedicate to you, my life companion
My love, I chose well — a faithful partner
When the journey reaches its end
On the road back to our motherland
I will follow you home
— Ngọc Thủy
Đức Hòa
Cáo Phó
LÊ – MINH – KHUÊ
Findlay ngày 23-2-2026
Kính thưa quý vị
Với niềm thương xót vô vàn, gia đình chúng tôi
đã mất đi người thương yêu nhất, đó là chồng cha
và ông tôi là:
Lê Minh Khuê
Sinh ngày: 9-14-1942
Ngậm thu an giấc lúc 4.09 chiều 16-2-2026 DL
tức ngày 29-12 năm 2025 al
Trong lúc tang gia bối rối quý vị đến thăm viếng
chia buồn với chúng tôi thật là niềm vinh hạnh và
cảm ơn quý vị thật nhiều, trong gia đình nếu có gì
sơ xuất mong quý vị niệm tình tha thứ cho ……
Và sau đây tôi xin đọc bài Cáo phó cho ông Lê Minh Khuê
CHUYỆN CỦA MÌNH
Thương tặng chị em HO đồng cảnh ngộ
Thương tặng Anh Xã, Kỷ niệm 40 năm ngày cưới
Em xưa cô giáo Đức Hòa
Anh là lính chiến đến từ phương nao
Dừng chân anh ghé thăm nhà
Làm quen em gái gọi là hậu phương
Quen nhau hơn một năm trường
Bây giờ mới ngỏ yêu thương em à
Tiếng anh lời thật ngọt là
“Trăm năm muốn sống một nhà với em”
Trải bao thử thách nhiều lần
Lòng em cảm mến dường gần anh hơn
Anh hiền ít nói ai bằng
Miệng cười răng trắng ai bằng răng anh
Chàng trai lính chiến Hải Dương
Se duyên kết tóc uyên ương Đức Hòa
Anh em chung sống thuận hòa
Yêu không đến trước nhưng mà hôn nhân
Tình ta đang độ mặn nồng
Đâu ngờ chiến trận ngày chồng lên cao
Lính càng cực khổ gian lao
Đội quân bách chiến ngã nhào vì ai?
Gượng cười tiễn biệt chàng đi
Lòng buồn rười rượi mắt mi lệ trào
Hôn em rồi lại hôn con
Dặn con ngoan nhé chớ cho mẹ buồn
Anh đi chỉ một tháng thôi
Anh về sum họp: Vui ơi! tương phùng
Dặn em ở lại trông dùm
Nuôi con cho khỏe, dạy dùm con ngoan
Tháng tròn chờ đợi trôi qua
Bao nhiêu tháng nữa mong qua chóng về
Thế rồi ngày tháng lê thê
Một ngày nhận được thư đề thăm nuôi
Đã bao nhiêu tháng đợi mong
Bấy giờ sắp thỏa nỗi trông mong chờ
Ngỡ ngàng em cũng không ngờ
Anh đi như thế đột do gió bay
Lòng chưa thỏa mãn nhớ thương
Chưa chi tiếng kèn tang thương hết giờ
Vai mang tay xách anh rời
Chia tay bịn rịn rã rời lòng đau
Anh còn có nhớ không anh?
Tiếng Khoa réo gọi: “Ba ơi! lộn đường
Đường này có mẹ có con
Ba ơi! Quay lại con đi đường nào?
Em còn nhớ tiếng con vang
Thương con mẹ tủi hai hàng lệ rơi
Ôi! Buồn cho cảnh biệt ly
Nào ngừng từ biệt, sinh ly đoạn trường
Bấy giờ đã tận mặt rồi
Con đường sum họp biết rồi ngày nao?
Hiện thân anh bị đọa đày
Anh em còn sống là may anh rồi
Em vừa đi dạy nuôi con
Đủ nghề lăn lộn chen bon chợ đời
Cho con hai bữa cơm no
Cho chồng có chút thêm no đỡ lòng…
Thời gian đằng đẵng trôi qua
Tù nhân rồi sẽ có ngày được ra
Anh đi Khoa tuổi lên ba
Anh về con đã lớp ba trường làng
Con Huân hơn tháng tuổi thôi
Anh về con đã đọc trôi chữ rồi
Từ trại cải tạo anh về
Địa phương quản chế anh về như không
Tự do nào chả thấy đâu
Xét nhà tự kiểm đi đâu cũng trình
Thấy em vất vả một mình
Anh muốn chung sức chứng minh nuôi con
Anh làm nặng nhọc hơn ai
Tiền anh kiếm được chảy dài mồ hôi
Anh ơi! Anh ráng đi anh
Bao giờ “Xã chế” ta làm nghề ta
Đường dài cũng có khúc quanh
Rồi ngày nào ấy anh thành thầy xưa
Đêm trường tĩnh mịch lâu dài
Sáng trăng rồi lại có ngày bình minh
Hân hoan chào đón vui tin
H.O mở lối cho mình ra đi
Tù nhân giờ lại trưởng đoàn
Bầu đoàn thể tự, an toàn phi cơ
Mơ màng nửa tỉnh nửa mê
Máy bay chạm đất bến bờ tự do
Cám ơn chị Khúc minh Thơ
Dạ tâm từ mẫu tôn thờ Quan Âm
Thương người chị đã âm thầm
Miệt mài tranh đấu cho người tù nhân
Ô hay đất nước xa vời
Đi đâu cũng thấy cảnh đời như tiên
Chân thành gởi cả tấm lòng
Cám ơn nước Mỹ mở lòng cưu mang
Tù nhân vợ với con ngoan
Cầu xin Thượng Đế mong ban phước lành
Khó khăn cho kẻ mới qua
Vấn đề ngôn ngữ mới là điều lo
Nhọc nhằn em đã bôn ba
Nửa vòng nước Mỹ tìm ra việc làm
Thành tâm cảm tạ Cha An
Cha xin công việc nhẹ nhàng cho con
Nói sao cho hết lòng thành
Cầu Hồng Ân Chúa phước lành cho Cha
Việc Cha làm ổn định đã lâu
Công việc nhàn nhã nhờ lâu lão làng
Thức ăn thức uống sẵn sàng
Từ nhà đi bộ chỗ làm gần ghê
Đồng lương còn có tiền tệ
Mặt tươi rạng rỡ mãi mê yêu nghề
Mỗi năm nghỉ được ba tuần
Có nhiều năm đã nghỉ tuần nào đâu!
Mừng thầm chỗ ấy an bài
Em đây sẽ gắng đến ngày về hưu
Con mình giờ đã thành nhân
Nhìn con hạnh phúc tâm thần an vui
Khoa, Huân thêm có Thiên Lê
Quí Anh cùng với Minh Lê thôi vàng
Dệt bao ước vọng mơ mang
Tương lai trước mắt của đàn cháu ngoan
Trước đây tuổi hẫy xuân xanh
Bây giờ nhìn lại tóc xanh ngả màu
Trải qua bao cuộc bể dâu
Chúng mình còn đấy con đàn cháu sau
Nhớ ngày nào thuở đôi mươi
Ngày thành hôn ấy bốn mươi năm rồi
Dù cho vật đổi sao dời
Chúng mình còn vẫn kết đời tao khang
Giữ cho sức khỏe an khang
Để nhìn con cháu rạng quang xứ người
Bài thơ em tặng bạn đời
Mình ơi! Chọn đúng bạn đời thủy chung
Bao giờ đến đoạn đường cùng
Đường về quê mẹ theo anh cùng về
— Ngọc Thủy
Đức Hòa
To send flowers to the family or plant a tree in memory of KHUÊ MINH LÊ, please visit our floral store.